Đường Một Chiều Ngược Lối Yêu Nhau

  -  

Trải qua mấy ngày điều dưỡng, cơ thể Tưởng Mộ Trỡ ràng gần như đã khôi phục. Trình Diệc thì vẫn còn ăn vạ ở bệnh viện, nghe nói là phải lòng một cô bác sĩ mới đến.

Bạn đang xem: đường một chiều ngược lối yêu nhau

"Khi nào Trình Diệc xuất viện?" Lạc Táp hỏi Tưởng Mộ Tnhãi con.

Tưởng Mộ Tnhóc đang sấy tóc cho cô, không nghe rõ, "Em mới nói gì cơ?"

Lạc Táp nói lớn hơn: "Em nói Khi nào Trình Diệc xuất viện, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm." Hiện tại trừ Phó Duyên Bác thì người cô cảm kích nhất chính là Trình Diệc.

Phó Duyên Bác tìm được Tưởng Mộ Tnhóc và Trình Diệc rồi đưa họ về. Còn Trình Diệc thì luôn ở cùng Tưởng Mộ Tranh con trong hơn 10 ngày tăm tối ấy.

Không có hai người bọn họ thì có lẽ Tưởng Mộ Ttinh quái thật sự không trở về được nữa.

Tưởng Mộ Tnhãi tắt máy sấy, trong phòng lập tức an tĩnh lại, anh nói: "Hiện tại Trình Diệc không có thời gian để dông dài với chúng mình đâu."

Lạc Táp suy đoán: "Không phải là anh ấy thực sự muốn theo đuổi cô bé bác sĩ kia?"

Bác sĩ tê mới vừa tốt nghiệp năm ni, dáng vẻ rất điềm tĩnh.

Xem thêm: Download Game Toán Học - Game Học Toán Lớp 1 2 3 4

Tưởng Mộ Tranh: "Nào còn phải theo đuổi, cô bé kia vốn đã cực kỳ sùng bái cậu ta rồi."

Lạc Táp nói: "Cũng rất có tướng phu thê với Trình Diệc."

Tưởng Mộ Ttrẻ ranh cất máy sấy, ôm cô vào trong lòng: "Hôm nào Trình Diệc xuất viện, bắt cậu ta mời chúng ta ăn cơm ,nếu không phải nhờ việc này của anh khiến cậu ta nằm viện tĩnh dưỡng mấy ngày thì làm sao có cơ hội gặp được cô bác sĩ cơ cơ chứ."

"Mời một bữa cũng không được, ít nhất phải mời một 1 tháng."

Tưởng Mộ Tnhãi ranh cười: "Sao em còn ác hơn anh thế này."

Anh cúi đầu hôn lên môi cô: "Hôm nay con có động không?"

"Có động vài cái."

"Anh sờ bụng em chút."

"Chỉ đến phép sờ bụng."

"Chắc chắn anh chỉ sờ bụng, anh là cái loại người háo sắc như vậy sao?"

"Háo sắc tốt không trong lòng anh tự biết."

Hai phút sau.

"Tưởng Mộ Toắt con, anh làm gì đấy!" Lạc Táp đạp anh một cái.

Tay anh lần theo bụng nhỏ đi thẳng xuống phía dưới, đặt ở chỗ giữa nhị chân cô.

Xem thêm:

Tưởng Mộ Tnhãi ranh bày ra vẻ vô tội: "Anh không có làm gì nha, đâu phải em không biết là anh bị viễn thị, gần quá nên anh tưởng nhầm là bụng em."

"..."

Lạc Táp lại đá anh một cái nữa, Tưởng Mộ Toắt vẫn đang cười. Nhưng không dám khiến cô xúc động mạnh, anh đứng dậy, nhét cô vào trong chăn: "Anh đi tắm đây, em chán thì đọc sách trước đi."

Anh cầm một quyển sách dạy bé đưa đến cô.

Lạc Táp đặt quyển sách qua một bên: "Lát nữa anh đọc đi, em không muốn coi."

Ngón tay Tưởng Mộ Tnhãi lướt nhẹ qua mắt cô: "Có phải vẫn còn đau không?"

"Không đau, không sao cả." Cô thúc giục anh: "Anh đi tắm rửa đi."