TRÒ CHƠI TÌNH YÊU

  -  
Editor: Bạch Thố  Beta-er: Nhok NgânChap 22 - Chỉ điểmTrong đôi mắt Vệ Tắc nháy mắt nhấc lên lửa cháy, tô Lương Mạt sử dụng chân đá áo ngực đi, “Vệ Tắc, bọn họ về đi”.Vệ Tắc lần trước đã biết thành thua thiệt, lần này không xúc động nữa, anh buông lỏng nấm đấm đang cố chặt, chân muốn bước ra.Chiêm Đông Kình mặc dù bận vẫn ung dung hóng đợi, khuỷu tay trái dựa ngoài cửa sổ xe, ánh mắt xuyên qua Vệ Tắc hướng đến phía má đánh Lương Mạt, “Cô có thể cần buộc phải có thời gian suy nghĩ, tôi mang đến cô thời gian, Lương Mạt, đi theo tôi, tôi bảo đảm an toàn với cô vẫn đối tốt với cô”.Lần này tiếng nói mang theo bao nhiêu giả dối ôn nhu, Chiêm Đông Kình tịch thu tay, hành lang cửa số xe từng chút bịt khuất khoảng mắt hai người.Vệ Tắc sau khoản thời gian thấy xe pháo Chiêm Đông Kình rời đi, hôm nay mới ko nói tiếng như thế nào ngồi vào ghế lái, đánh Lương Mạt còn còn chưa kịp cài dây an toàn, xe cộ đã chợt nhiên chuyển đổi rời đi như mũi tên.Tô Lương Mạt thấy kim chỉ đồng hồ đeo tay đo tăng thêm không ngừng, lần này lại là nhọ mặt người tối, khí trời về tối tăm khiến cho tâm tình phân phát ra càng u ám.Ngoặt ra Thanh hồ Đường, vốn là tốc độ nhanh bị chiến hạ gấp, tô Lương Mạt bị té ngã về trước, Vệ Tắc nghiêng fan đem cô kéo vào lòng, đợi xe trọn vẹn dừng hẳn new buông ra.Tô Lương Mạt sờ về trước, tóc trán sau tai rơi rụng lả tả, “Anh sao lại tức giận, vì tìm được em ngơi nghỉ đây, hay là do hắn ném áo ngực ra?”“Anh giận cả hai”, Vệ Tắc khẽ gặm răng, “Lương Mạt, em cùng Chiêm Đông Kình tất cả phải bao gồm chuyện dấm dúi gì không?”Tô Lương Mạt vừa nghe lời này, thoải mái và tự nhiên muốn nổi đóa, “Anh gồm ý gì? Em cùng hắn có thể có chuyện gì?”Vệ Tắc thấy sắc mặt cô không tốt, từ bây giờ mới gắng nén giận, nhưng rút cuộc cũng là tự kiêu thành quen, anh xoay phương diện nhìn bên cạnh cửa sổ, tô Lương Mạt biết anh nổi nóng, xong khoát dựa sườn lưng vào ghế ko nói chuyện.Một hồi lâu sau, thanh âm Vệ Tắc mới mở ra chút ít, “Sớm muộn cũng có thể có một ngày, chưa phải hắn bị tiêu diệt thì là anh chết”.Tô Lương Mạt cảm hứng được xe lờ đờ khởi động, cô cũng không quay đầu, “Em cùng hắn không thể có ngày mà hắn nói, cho nên vì thế ở điểm đó anh ko cần thiếu tín nhiệm em”.Không khí buồn phiền vì những lời này của sơn Lương Mạt mà lại hòa hoãn chút ít, Vệ Tắc mở mái xe, “Ăn cơm tối nhé?”Ánh chiều tà rơi ánh sáng lên phương diện Tô Lương Mạt làm cho khuôn mặt ửng đỏ, “Mẹ em gọi điện thoại thông minh bảo về nhà ăn uống cơm”.“Anh cũng thấy đói bụng”, Vệ Tắc siêng tâm ngó chừng thực trạng giao thông, chuyển tay nên nắm đem tay cô, “Lương Mạt, anh ko phải không tin tưởng em”.Tô Lương Mạt may mắn, Chiêm Đông Kình quăng quật lại trái bom này không cần cô phân tích và lý giải thêm, Vệ Tắc kéo tay cô đặt mặt môi, “Sau này đừng qua lại với hắn”.“Vệ Tắc, chuyện này anh coi như chần chờ gì đi”.“Vẫn là vì cha của em sao?”Tô Lương Mạt ao ước rút tay về, Vệ Tắc núm chặt nói lịch sự chuyện khác, “Không nói nữa, ăn cơm buổi tối trước đã”.Hai tín đồ lần trước đi qua chính là nhà hàng kia, cửa ngõ chính mở rộng bị rất nhiều xe chặn phía trước, theo triết lý có địa điểm để xe sệt biệt, khách sạn sẽ không còn cho có tác dụng như vậy.Vệ Tắc lấy xe dựng chân lại tại ven đường, tô Lương Mạt liếc đôi mắt nhìn, “Hay là tìm nơi khác đi”."Anh đi xem một chút”.Tô Lương Mạt nghe vậy, cố lấy túi xách cùng anh đi xuống.Hai nhân viên giao hàng đứng trước cửa tiệm, góc nhìn Vệ Tắc quét qua biển số xe, phía trước từng chiếc đều phải có đầu là 00, đơ mình thầm nhủ, quyền lực Hắc bang sinh hoạt Ngự Châu từ bây giờ toàn bộ đều triệu tập tại đây.“Thật ko may”, nhân viên cấp dưới bên trái đưa tay chống cản, “Tối nay khu vực này đã có được bao không còn rồi”.Tô Lương Mạt phát giác có gì đấy không đúng, Vệ Tắc che giấu thần sắc, “Tôi cũng là khách quen ngơi nghỉ đây, còn tồn tại thẻ VIP, tôi chỉ việc một bàn là được”.“Thật xin lỗi”.Tô Lương Mạt kéo cổ ống tay áo anh, “Đi thôi”.Sắc mặt Vệ Tắc đóng băng, muốn xoay người, sau sống lưng truyền đến một music người bọn ông lành lạnh, “Cho hắn một bàn”.Khẩu khí đơn giản, cũng ko nói gì thêm nữa, sơn Lương Mạt xoay đầu lại chỉ thấy Chiêm Đông Kình bước qua sát bạn cô, ngay cả thần sắc trên mặt hắn số đông không thể riêng biệt được rõ ràng.Tô Lương Mạt ý muốn cự tuyệt, lại bị Vệ Tắc dắt tay bước vào trong, cô thất kinh, “Vệ Tắc?”Chân ngươi hắn cơ hồ chũm thành hình sông, bây giờ Tô Lương Mạt mới nhìn được rõ khuỷu tay Chiêm Đông Kình được một người đẹp xinh đẹp khoác tay, mỹ cô bé nhấn thang máy, hai fan đi vào, cũng không chờ cô với Vệ Tắc, thang máy đủng đỉnh kéo lên, trông rất nổi bật đôi đôi mắt Chiêm Đông Kình nhỏ bé dài hoa đào mà đoạt hồn fan khác.Tô Lương Mạt đi theo Vệ Tắc vào thang máy bên cạnh, “Hay là họ đi thôi”.“Lương Mạt, về tối nay có thể có bài toán gì đó”.Tô Lương Mạt chú ý kính bóng loáng trong thang máy, “Anh sẽ tan việc, đừng nghĩ cho tới công sự nữa, huống chi tín đồ nào chạm chán phải như vậy chưa hẳn là ngay thức thì lánh đi sao?”Vệ Tắc không im lòng, người nhân viên cấp dưới cũng coi như tận tâm tận lực, hai tín đồ ăn xong xuôi bữa, đánh Lương Mạt nhìn qua nhìn lại trong sảnh trống trải, “Đi thôi”.Vệ Tắc vỗ vỗ sườn lưng cô, “Anh đi nhà vệ sinh trước, sẽ quay lại ngay”.Không chờ cô trả lời, anh đã vùng lên một mặt bước đi.Tô Lương Mạt biết anh lần này cũng không hẳn chỉ dễ dàng là đi vệ sinh.Cô lấy smartphone ra quan sát thời gian, lúc ngẩng đầu có một nhân viên đã đứng trước mặt, “Tô đái thư, Kình thiếu thốn gia tất cả lời mời”.Tô Lương Mạt rũ vành mắt.“Kình thiếu thốn gia nói cửa đã đóng, một lúc dê bé tình nguyện vào miệng cọp, giãy dụa là vô ích”.Tô Lương Mạt chú ý hành lang, Vệ Tắc đi hồi thọ rồi cơ mà cũng ko thấy trở lại, nhân viên bên cạnh khuyên, “Người bên kia tựa hồ nước cũng không hóng được, cô đừng làm tôi khó xử”.Tô Lương Mạt nỗ lực lấy năng lượng điện thoại, theo sau hắn.Một gian béo được mở ra, bên trong có sân khấu rất lớn, khu vực bên phía trong bày mấy cái ghế salon, sơn Lương Mạt bước qua từng góc, thấy Chiêm Đông Kình cùng mỹ nhân mới vừa rồi ngồi ở hướng phía bắc nhìn về phía mình, sau lưng còn có Tống các cùng Hàn Tăng.Bên cạnh cũng đầy đủ người, chẳng qua là sơn Lương Mạt không nhận ra, có một lão nhân ngồi ở nhà vị, đầu tóc trắng cùng cảnh tượng bởi thế thật hết sức không tương xứng.Người bầy ông trung niên ngậm điếu dung dịch trong miệng, “Ở cục công an nói lung tung và đúng là cô ta?”Bên cạnh có bạn nói tiếp, “Chu lão đại, những người cùng Hiếu hàng không sợ trời không sợ đất, còn phải dùng đến cô ta?”“Ở trước mặt công an giết người chưa hẳn là chuyện nhỏ, loại này cũng không muốn Cùng Hiếu mặt đường ta chịu oan ức, cô bé, cảnh sát nói cô là nhân chứng, cô nói tất cả thấy một chút, ra tay là ai?”“Đúng đó”, ở kề bên có fan cao giọng, “Hoắc lão gia tử đem họ gọi cho nơi này, chắc rằng là vày chuyện này”.Người 60 tuổi bị gọi là Hoắc lão gia tử ra mặt, phòng một cây gậy tiến thưởng khảm ngọc, góc nhìn quắc thước nghiêm túc, “Tô tiểu thư đúng không?”“Vâng”. đánh Lương Mạt tránh góc nhìn mọi người, chỉ nhìn lão gia tử đồng ý một cái.“Cô chớ sợ, sống đây không hẳn là viên cảnh sát, cô mang chuyện đêm đó nói cho ta biết, cô hoàn toàn có thể không biết, ta trước vẫn lập quy cũ, trừ phi bất đắc dĩ, ko thì ko ở trước mặt cảnh sát giết người, hôm nay không ai ko tuân quy cũ, cô nói lời thật, ta cam kết cô hoàn toàn có thể từ địa điểm này cách ra ngoài, hơn thế nữa còn một mực đảm bảo cho cô”.Ông thủ thỉ xung quanh tĩnh mịch như tờ, hiển nhiên bao gồm uy vọng tương đối cao, tô Lương Mạt nhìn về phía Chiêm Đông Kình, người lũ ông khóe mồm mỉm cười, bộ mặt dương dương từ bỏ đắc, ly rượu đỏ trong tay phụ thuộc vào chuyển động, khởi lên sóng màu đỏ đẹp như màu sắc máu.